Những câu chuyện ý nghĩa về tình bạn

     

Danh nhân có câu:“Một bạn bạn xuất sắc sẽ thấy được giọt nước mắt đầu tiên, lau đi giọt nước mắt máy hai và chống sự giọt nước mắt trang bị ba.” Quả thực bụng bạn luôn là một điều kì diệu, một bạn bạn tốt còn đặc trưng hơn một tín đồ thầy tốt. Bởi này sẽ người thuộc ta giải tỏa vui buồn, đồng cam cùng khổ, là người sẽ thuộc ta trải qua quãng con đường đời đầy gian nan và vất vả. Sau đấy là những mẩu truyện quà tặng ngay cuộc sống nói tới tình bạn, nhằm một lần nữa xác minh tình bạn cũng rất thiêng liêng và cao cả:

*

Bữa sáng nóng lòng

Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng sủa nào cũng tương đối ồn ào. Vào hẻm bạn ta bán món ăn sáng, bao gồm đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì,... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mọi cá nhân có sự lựa chọn khác nhau,...

Bạn đang xem: Những câu chuyện ý nghĩa về tình bạn

Sáng làm sao tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắn chắn là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm thiết lập bánh mì. Chúng ta học trường đh bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia vắt ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

"Bữa sáng sủa là bữa của vua,...". Truyền ảnh cũng tuyên truyền đi mọi tín đồ nên nạp năng lượng sáng để mang sức lực cho ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, bữa sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt ko hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ bao gồm thế, thành một thói quen, một nhu yếu hay đơn giản và dễ dàng chỉ vì chưng sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

*

Một sáng sủa nọ tôi dậy sớm, rảnh rỗi ra đầu hẻm sở hữu bánh mì. Tp buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ va chân lên phần nhiều tán lá, dìu dịu như che chở ai.

Lại thấy nhị sinh viên từ bỏ trong ngóc ngách đi ra. Họ dừng lại bên xe cộ bánh mì. Tuy vậy một cậu tương đối lúng túng: "Cậu cài đặt đi. Tớ không nạp năng lượng đâu". Cậu tê ngạc nhiên: "Sao lại thế?". Rồi như thốt nhiên nhớ ra, cậu "à"lên một tiếng. Nhận biết ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra có tác dụng đôi và gửi một nửa mang đến bạn: "Chia đôi nhé! hạt muối nhỏ xíu tí khi nên còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh mập mạp này". Cậu nháy mắt, mỉm cười hồn nhiên.

Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mọi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Giả dụ như thời điểm nãy cậu sinh viên kia ko bẻ đôi ổ bánh mì cho chính mình mà trút tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ rằng tôi đã không ngơ ngẩn mang lại vậy. Ánh mắt nóng áp, nụ cười gần gụi ấy sẽ gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng dưng hóa lạ lùng, tôi như vừa tò mò một điều gì xưa nay nay mình chưa từng nghĩ đến.

Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, tất cả kẻ lại nóng lòng.

Một việc tốt dù nhỏ tuổi nhưng cũng ý nghĩa sâu sắc lớn

Một ngày kia, Mark đang trên tuyến đường từ trường về lại nhà sau buổi học. Dọc đường cậu thấy một cậu nhỏ bé cũng trạc tuổi như cậu đã đi phía trước có tác dụng rớt bọc đồ mang trên vai, trong những số ấy rơi ra tương đối nhiều sách vở, còn tồn tại cả hai loại áo len, một đôi stress tay, một cây gậy nghịch bóng chày và một trang bị thu băng.

Mark góp cậu ta nhặt các thứ vung vãi trên đường. Và vày cả hai thuộc đi về 1 phía nên Mark có giúp cậu ta một ít thứ đạc. Vừa đi vừa nói chuyện, Mark được biết cậu ta thương hiệu Bill, hết sức mê các trò đùa điện tử, đang chạm mặt phải không hề ít rắc rối (học dở tệ) với các môn học ở trường, và vừa chia tay với bạn gái.

*

Theo tuyến đường họ đến nhà Bill trước, Mark được cậu ta mời vào trong nhà uống nước với xem một số bộ phim truyền hình truyền hình. Giữa trưa hôm đó trôi qua tương đối dễ chịu và thoải mái với phần lớn trận cười nghịch nho nhỏ và những cuộc thủ thỉ tâm tình.

Sau kia Mark trở về nhà. Từ kia cả nhị tiếp tục gặp gỡ nhau, thỉnh thoảng nghỉ ngơi trường hoặc cùng đi ăn trưa,... Rồi cả hai thuộc đậu xuất sắc nghiệp cấp II, cùng vào một trường cấp III và vẫn duy trì mối quan tiền hệ đồng đội trong suốt thời hạn nhiều năm tiếp theo đó.

Khi trong thời điểm dài đằng đẵng sống trường trung học kết thúc, bố tuần lễ trước ngày xuất sắc nghiệp, Bill nói rằng cậu bao gồm chuyện nên nói cùng với Mark. Bill đề cập lại dòng ngày từ thời điểm cách đó nhiều năm lúc họ lần đầu tiên chạm chán nhau bên trên đường tới trường về.

"Có khi nào cậu trường đoản cú hỏi do sao tớ với vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?", Bill hỏi với rồi tự giải đáp: "Bữa kia tớ dọn dẹp và sắp xếp sạch sẽ chống tủ cá thể tại trường vì tớ không thích để lại một lô hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đang đánh cắp một số trong những thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trê tuyến phố về nhà nhằm tự tử.

Xem thêm: Xem Phim Am Muu Va Tinh Yeu Tap 162, 星橙玩具乐园 Tập 144

Nhưng sau khi gặp mặt cậu, thì thầm cười nghịch với cậu, tớ đã nhận ra rằng trường hợp tớ từ giết bị tiêu diệt mình, tớ vẫn mất cơ hội vui nghịch như đã có với cậu và rất có thể sẽ còn mất khôn cùng nhiều cơ hội sau kia nữa. Cậu thấy đấy Mark, lúc cậu góp tớ nhặt những dụng cụ rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thiệt ra đã giúp tớ còn nhiều không những thế nữa. Cậu đã cứu vớt sống cuộc sống tớ".

Tình bạn

Trong một vườn nọ, bao gồm hai cây bưởi, một cây là bưởi ta, một cây là bòng diễn. Bưởi ra mắt rất nhiều quả, bòng ta thì cực kỳ ít quả, lại kém ngọt. Tuy vậy ông chủ lại rất yêu thích hai cây bòng này. Vào trong 1 ngày ông chủ phải ra đi một thời hạn dài, một trận bão kéo đến khu vườn. Gió rất mạnh, mưa vô cùng to, cây bòng diễn không được sức đương đầu với bão, vì vậy, cây bưởi ta đã cần sử dụng thân bản thân để bảo hộ cho cây bưởi diễn không xẩy ra bão quật gãy, nó hét lên trong bão:

- Chỉ gãy vài loại cành thôi mà, tôi không muốn nhìn cậu bỏ cuộc.

Như vậy, cả hai cây bòng đã lệ thuộc vào nhau để cùng vượt qua cơn bão. Sau cơn bão, cả hai đều sống sót nhưng gần như bị gãy cành, nhất là cây bưởi ta. Cháu của ông công ty thấy vậy, lập tức định lấy rìu ra chặt cây bưởi ta để mang đất đến cây bòng diễn phát triển. Cây bòng diễn thấy vậy vô cùng lo ngại cho người bạn của mình, nó ngay tắp lự nghĩ tra một kế, nó rủ những nhỏ sâu trong vườn bò lên người hai cây bòng để cậu công ty sợ không đủ can đảm chặt cây.

*

Quả thật sau khi thấy sâu dính đầy hai cây bưởi, cậu chủ bỏ rìu vứt chạy, ngóng ông về. Khi ông nhà về, cậu nhỏ xíu tò tìm hỏi:

- Cây bòng ta ra không nhiều quả, lại không ngon, tại sao ông không chặt?

Ông của cậu trả lời:

- vị đó là cây bưởi mà một fan đồng đội của ông có từ trong phái nam ra tặng ngay cho ông, kia là vật chứng cho tình chúng ta của ông sau bao năm xa phương pháp vẫn luôn nhớ về nhau, ghi nhớ về người các bạn đã thuộc nhau share ngọt bùi, cùng cả nhà chiến đấu. Tuy quả bòng ta không ngon, nhưng đối với ông nó luôn ngọt ngào và lắng đọng như tình chúng ta vĩnh cửu của ông vậy.

Ánh sáng sủa của tình bạn

Ở một ngôi nhà nhỏ dại có một cậu nhỏ xíu và một chú chó thương hiệu là Lizzi, cậu bé xíu rất yêu thích chú chó của mình. Bỗng nhiên một ngày cậu phát hiện ra chú chó của chính mình có sự việc nên đã đưa ra quyết định đưa chú đi khám. Chú chó bị thoái hóa võng mạc bắt buộc bị mù vĩnh viễn. Tự đó, Lizzi trở nên bi ai chán, từ ti, ko thiết tha chuyện nhà hàng ăn uống hay quốc bộ cùng cậu chủ. Một hôm cậu công ty dẫn một nhỏ chó khác về nhà, tên là Mart. Mart về đến nhà đang lân la hỏi chuyện có tác dụng quen cùng với Lizzi. Dẫu vậy chú chó mù phớt lờ mọi cố gắng của chú chó mới, nó hét lên:

- Tôi chỉ là 1 trong chú chó mù lòa vô tích sự, tôi không thể dạo chơi, cần thiết vui đùa. Đến cả cậu công ty cũng căm ghét tôi yêu cầu mới dẫn cậu về để thay thế tôi đấy. Cậu không cần thiết phải tỏ vẻ lưu ý đến tôi đâu!

*

Mart nghe vậy vô cùng bi hùng bã:

- Tôi thật sự xin lỗi, tôi đắn đo là cậu bị mù. Nhưng điều này đâu tác động đến việc bọn họ làm bạn. Tôi vẫn làm chúng ta với cậu, tôi đang vui nghịch cùng cậu, tôi đã là đôi mắt của cậu.

Từ đó, hai chú chó trở nên thân thiết, cùng cả nhà sống trong năm tháng thật rất đẹp trong ngôi nhà đất của mình. Một hôm, cậu nhà dẫn Lizzi đem cho những người bạn của mình, nghe tin, Mart bi hùng bã, bỏ nạp năng lượng bỏ uống, sau cùng đã lẻn ra phía bên ngoài để đi kiếm người các bạn của mình. Sau không hề ít nỗ lực, Mart search thấy Lizzi, chú chó cũng ko chịu ẩm thực vì thương nhớ người bạn của mình. Cảm cồn trước tình bạn của hai chú chó, công ty của chúng đã đưa ra quyết định không tách bóc rời cả hai. Và cố gắng là chú chó mù theo sự chỉ dẫn của Mart, về bên ngôi nhà đất của mình.

Người bạn

Người nhà tiệm treo tấm bảng “Bán chó con” lên cánh cửa. Phần đông tấm biển kiểu vì vậy luôn hấp dẫn các khách hàng hàng nhỏ tuổi tuổi. Ngay sau đó, gồm một cậu bé bỏng xuất hiện.

– Chú phân phối mấy bé chó này với giá bao nhiêu vậy? – cậu bé nhỏ hỏi.

Ông nhà trả lời:

– khoảng chừng từ $30 tính đến $50.

Cậu nhỏ xíu móc trong túi ra một ít tiền lẻ. “Cháu có $2.37,” cậu nói, “cháu rất có thể coi chúng được không?”

Người chủ tiệm mỉm cười cùng huýt sáo. Từ vào cũi chạy ra chó chị em Lady cùng với năm chiếc nắm lông be nhỏ bé xinh xinh theo sau. Một nhỏ chó bé cà nhắc chạy cuối cùng. Tức thì lập tức, cậu nhỏ nhắn chỉ vào bé chó bé dại bị liệt chân đó: “Con chó nhỏ này bị làm sao vậy?”

*

Người chủ giải thích rằng chưng sĩ thú y vẫn coi và nói rằng con chó bé bị tật ở trong phần hông. Nó sẽ ảnh hưởng đi khập khiễng mãi mãi. Nó có khả năng sẽ bị què mãi mãi. Đứa nhỏ xíu rất xúc động: “Cháu hy vọng mua bé chó bé đó.”

Người chủ nói rằng:

– chắc chắn rằng cháu không muốn mua bé chó kia đâu, còn nếu cháu ý muốn nó thì chú vẫn cho con cháu luôn.

Cậu nhỏ xíu nổi giận. Cậu quan sát thẳng vào mắt của người chủ, cùng nói rằng:

– Cháu không muốn chú cho cháu con chó nhỏ đó. Nó xứng đáng như ngẫu nhiên con nào không giống và con cháu sẽ trả cho chú đủ giá bán cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 hiện thời và 50 cent mỗi tháng cho tới khi con cháu trả đầy đủ số tiền.

Người chủ phản đối:

– cháu đâu có muốn mua bé chó đó. Nó đang chẳng bao giờ có thể chạy được và đùa với cháu như những con chó bé khác.

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống cùng kéo ống quần lên để lòi ra một chân bị teo quắt và buộc phải có khối hệ thống thanh giằng kháng đỡ. Cậu nhìn lên người sở hữu và nói khôn xiết khẽ:

– Vâng, con cháu cũng không có chạy được, và bé chó nhỏ đó nên một người bạn có thể hiểu được nó!