Nhà Từ Giám Lòng Bảo Bối Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 17: ghen tuông tức bùng phát Mộng: Là gắng giới không còn tồn tại, chỉ là hư ảo mà lại thôi.Không khí buổi sáng mang theo một chút lạnh lẽo, An Tuyết Thần đứng trước cửa sổ sát đất ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần nhô lên, tối hôm qua không thấy anh về nhà.Cô ngoài ra muốn đi ra bên ngoài để hít thở bầu không khí trong trẻo mới lạ này, cô đứng ở bên ngoài, ánh khía cạnh trời buổi sáng đẹp như vậy, mang theo mùi vị tươi mới hệt như một đứa trẻ mới ra đời, là một điều xuất sắc đẹp. Mặt trời vừa new mọc lên đại diện thay mặt cho sự bắt đầu của một ngày mới.Trên lầu hai, một bóng dáng màu black đang đứng trước cửa sổ nhìn trơn dáng white color ở dưới lầu, vốn dĩ vừa xử lý chấm dứt mấy hạng mục các bước nên định đi tắm rửa rửa, vực lên lại thấy được cô đứng ở phía bên ngoài mở rộng hai cánh tay như đang cảm thụ cái gì đó khiến anh bắt buộc không nhìn chú ý vào cô.Nhưng An Tuyết Thần lại hồn nhiên không biết, cô ngồi lên ở trên xích đu, thật như là như tầm vóc trước đây. Lý do một kẻ vì vậy lại giữ một cái xích đu ở chỗ này? An Tuyết Thần thích thú suy đoán mà mỗi lần suy đoán phần nhiều có công dụng gần tương tự nhau.Đứng lên ngoài xích đu, cô đùng một cái cảm thấy có người ở ngay gần bên cạnh mình, quay đầu lại thì thấy Vú Trương đã đứng ngơi nghỉ đó. Nhưng lý do trong ánh nhìn của bà ấy lại có chút nào đó bi thương, An Tuyết Thần nhìn bà cười cười:“Vú Trương, chào buổi sáng!”Vú Trương không có trả lời chỉ cong mồm nói cùng với cô: “Thật là tương đương quá, Tuyết Nhi, cô quay trở lại rồi sao? Là cô đã trở về thiệt sao?”Nghe Vú Trương nói như thế, An Tuyết Thần lại ngồi xuống xích đu: “Vú Trương, tôi chưa phải là tín đồ mà Vú vừa mới nhắc đến, tôi là An Tuyết Thần”.Nghe cô nói vậy nên sắc mặt Vú Trương liền vậy đổi, ngay lập tức kính cẩn và lắng đọng nói:“A, thiệt là xin lỗi, An tiểu thư, sao cô lại dậy sớm như vậy? sáng sớm trời giá buốt cô đề nghị khoác thêm áo ấm vào, tôi đi nấu bữa sáng trước đây” Nói chấm dứt liền đi về hướng biệt thự.Lông ngươi An Tuyết Thần cau lại, tay cố kỉnh chặt áo khoác Vú Trương vừa mới trùm lên mình, lại nhìn chiếc xích đu hãy còn đang đung đưa, vừa new nhìn một chút ít thì Vú Trương đã từng đi mất. Vô tình ngẩng đầu lên lại thấy Phàm Ngự đang đứng gần hành lang cửa số nhìn xuống, nãy tiếng anh vẫn đứng ở nơi đó sao? Cặp lông mày xinh tươi của cô dường như nhíu chặt hơn.Phàm Ngự thấy cô đã phát chỉ ra anh thì mỉm cười cười rồi xoay người rời khỏi cửa ngõ sổ.An Tuyết Thần ngồi trên bàn ăn uống nhìn Vú Trương với Tiểu Linh bận vào bận bên cạnh bèn nói: “Hai tín đồ cũng ko cần mắc như vậy, cùng ăn uống đi”“Không phải đâu An đái thư, hóng hai người tiêu dùng bữa chấm dứt chúng tôi nạp năng lượng là được rồi”.“Như vậy đi Vú Trương, không buộc phải gọi tôi là tè thư mà lại hãy gọi là tên đi, bầy họ gọi tôi là Tuyết nhi, trong tương lai Vú hãy sử dụng tên đó để call tôi.” An Tuyết Thần núm ý kéo dãn dài cái thương hiệu Tuyết nhi, âm thanh cũng cao hơn một phần. Nghe thấy nạm Vú Trương khôn xiết bối rối, bà biết sáng nay là bà luống cuống, nhưng lại tất cả đã biết thành con mắt Phàm Ngự chú ý thấy.Trong đôi mắt Phàm Ngự bỗng nhiên loé lên một tia sáng, nhưng An Tuyết Thần không thể biết tia sáng sẽ là chỉ cái gì.“Việc này, An đái thư, tôi chỉ cần quản gia nhưng thôi, call cô vì thế không giỏi lắm đâu?”Trông thấy Vú Trương khẩn trương đến nỗi đầu toát cả mồ hôi, An Tuyết Thần cũng không cầm ý mà lại làm khó bà.“Vậy Vú cũng hoàn toàn có thể gọi tôi là Tuyết Thần”Phàm Ngự cụ lấy khăn giấy lau chùi khoé miệng rồi nói: “Bảo bối, vẫn muốn ra kế bên đi đâu tuyệt không, tôi gửi cô đi.”Vẻ phương diện An Tuyết Thần yên tâm nhìn Phàm Ngự nói: “Tôi chỉ mong mỏi đi thăm phụ huynh của tôi”.Phàm Ngự quan sát cô mỉm cười cười, anh đùng một cái phát hiện nay trên cổ cô xưa nay vẫn luôn luôn đeo sợi dây chuyền này, chẳng qua anh không có chăm chú đến. Anh đi tới, gửi tay mong mỏi túm đem sợi dây chuyền sản xuất nhưng đã biết thành An Tuyết Thần phòng lại. Nét mặt Phàm Ngự tối lại, càng hy vọng biết là ai đã đưa đến cô sợi dây chuyền sản xuất kia, quý trọng như vậy, thật ra trong tâm địa anh mau chóng đã tất cả dự cảm.“Anh ko được đụng vào lắp thêm này” An Tuyết Thần thấy anh mong lấy gai dây chuyền của bản thân mình thì vội vàng nóng nảy nói.“Bảo bối, ngoan, tránh việc chọc mang đến tôi tức giận, cô quên rồi sao? Tôi chỉ mong muốn xem một ít thôi” Phàm Ngự kiên trì nói một đợt nữa.An Tuyết Thần nhìn anh, cô lo lắng khi nhớ tới hình hình ảnh tối ngày hôm qua nhưng tay vẫn cụ thật chặt mang sợi dây chuyền. Phàm Ngự nhìn loại đầu nhỏ dại đang nhấp lên xuống như gõ trống, cụ thể không còn kiên nhẫn liền kéo cô ra ngoài, một tay cụ lấy sợi dây chuyền bèn vơi nhàng dùng sức. An Tuyết Thần bị đau nên buông lỏng tay ra, Phàm Ngự thấy gắng dùng ngay lập tức tay kia túa sợi dây chuyền sản xuất xuống, bắt gặp kí tự giờ đồng hồ Anh phía trên, sắc đẹp mặt tức thì trở bắt buộc xanh mét.

Bạn đang xem: Nhà từ giám lòng bảo bối của tổng tài ác ma

chia sẻ truyện công ty tù rét bỏng: tgđ tha đến tôi đi - chương 19 tới anh em để mọi fan cùng hiểu nhé !
Bình luận truyện công ty tù lạnh bỏng: tổng giám đốc tha mang đến tôi đi

Xem thêm: Cách Tăng Giảm Độ Sáng Màn Hình Laptop Win 7, 8 10, Cách Tăng, Giảm, Chỉnh Độ Sáng Màn Hình Laptop

*
Đang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
các bạn đang gọi truyện công ty tù rét bỏng: tgđ tha mang đến tôi đi - chương 19. Chúc chúng ta đọc truyện vui vẻ !