CHỈ CÓ THỂ LÀ YÊU PHẦN 2

Thảo Nhi nghe tiếng gió giật cửa sổ ầm ầm, nôn nả chạy lên lầu.

Bạn đang xem: Chỉ có thể là yêu phần 2

Vị khách ở chống 22, bạn duy duy nhất còn sinh hoạt lại trên đây trước khi cơn bão ập đến, chắc rằng đã đi lượn lờ đâu đó và quên đóng cửa sổ. Trận bão thứ nhất của trong năm này quả thật hết sức dữ dội. Công ty nghỉ đã không còn khách từ chiều qua, khi dự đoán thời tiết đưa tin về trận bão và biển bắt đầu nổi sóng dữ dội. Dì Huyền cũng trở thành kẹt ở tp vì bà ngoại vẫn ốm, trong nhà nghỉ giờ chỉ tất cả chị Lan- chị họ của cô ấy và Lâm- cậu con trai lớn của dì. Mưa ngày 1 lớn. Cả khung trời tối sầm lại, black kịt, mặt biển cũng gào lên như một con thú bị thương. Quan sát bà chị ngồi bó gối trên ghế với ngọn nến leo heo cháy, Thảo Nhi tỏ vẻ thấp thỏm khi giờ này Lâm vẫn không về:- Nó đi đâu nhưng chẳng điện về một câu nữa.- Bão cụ này mạng điện thoại cảm ứng thông minh cũng trục trệu chứ chẳng đùa.- Biết là gồm bão mà lại nó còn ra ngoài.- Cô ngồi xuống ghế, chắt lưỡi.Đúng lúc đó có giờ đập cửa, Thảo Nhi tất tả ra mở. Một fan ướt rườm rà lao vào, gió cũng thốc vào theo là cô trở ngại lắm bắt đầu giữ được cánh cửa. Chàng trai đó góp cô khép chặt cửa ngõ lại, đó là vị khách độc nhất vô nhị còn giữ giàng đây. Nhìn cô, anh ta nhoẻn mồm cười:- Mưa dữ quá! Anh còn tưởng không về nổi phía trên nữa. Có nước nóng ko em nhỉ?- Mất điện nên không có nước nóng đâu anh, anh cảm thông nhé!- Cô nhấp lên xuống đầu.- Ừ…- Anh ta rũ rũ mái tóc rối bù và ướt làm cho nước phun tung tóe xuống nền nhà.- chẳng sao mà, anh lên rửa ráy cái.Anh chàng này trầm trồ như vẫn quen cô từ khóa lâu lắm vào khi rõ ràng là cô mới gặp gỡ anh ta được một lần khi anh ta cho đặt phòng. Thương hiệu anh ta là Duy, đến phượt với niềm mê man chụp ảnh. Anh ta đã ở chỗ này cả tuần, ngày nào thì cũng đi từ sáng tới buổi tối muộn bắt đầu chịu về.Duy lên chống rồi, Thảo Nhi lấy cây lau nhà vệ sinh khô khu vực ướt. Vừa lau kết thúc thì lần sản phẩm công nghệ hai có tiếng đập cửa. Chắc chắn là Lâm về. Cô dỡ chốt cửa, chuẩn bị mắng cho cậu em chúng ta một trận té tát thì cô đã phải thốt lên, gần như là là sửng sốt. Người mở ra sau cánh cửa dường như cũng bị bất ngờ. Hiệu quả là cả hai cứ đứng quan sát nhau trân trân, đắn đo phản ứng núm nào.- Ai thế?- Chị Lan nhổm dậy khi gió có tác dụng ngọn nến gần như là tắt ngúm nếu chị không cấp tốc tay che lại.Bừng tỉnh, cô lo ngại đứng dịch lịch sự một bên nói:- Anh vào đi.Long không cách vào, ngập kết thúc hỏi:- Đây là nhà Lâm à?- Anh biết Lâm à?- Cô ngạc nhiên.- Nó là em họ của em.- Lâm sẽ ở bệnh dịch viện, em đi cùng với tôi.Nói rồi anh chộp mang tay cô.- bao gồm chuyện gì sao?- Cô tái phương diện hỏi.- Đi đã.- Anh kéo cô ra ngoài.Nhi khẽ rùng mình vì chưng gió lạnh và mưa táp vào người rát rạt. Cơ mà ngay lập tức, Long sẽ trùm lên người cô một chiếc áo mưa dày và dài để đậy mưa. Hai tay anh ôm siết lấy vai cô để dẫn đường vì lúc này cô không thấy được gì cả. Rồi cô thấy bản thân bị đẩy vào trong ô tô, không khí trở nên ấm áp hẳn. Long cũng vào xe ngay và quẳng áo tơi ra phía sau. Vuốt mấy lọn tóc ướt, cô quan sát anh hôm nay tái nhợt thấy rõ nên lo lắng nhắc:- Anh ướt không còn rồi, trông chừng cảm đó.Nói xong, cô mới thấy kinh ngạc là trong hôm nay cô chẳng mảy may lo lắng cho cậu em họ đang bên trong bệnh viện nhưng mà trong đầu chỉ có người con trai đang ngồi bên cạnh.Long lặng lặng, chuyển tay tăng ánh nắng mặt trời trong xe lên. Rồi anh mở máy, chiếc xe dấn thân giữa bóng đêm mịt mùng. Cơ sở y tế trung tâm cách nhà dì Huyền 2km, tuy vậy trời mưa khiến cho cô có cảm giác nó xa hơn hết sức nhiều. Long cứ vắng lặng suốt phải cô thấy càng hoảng sợ hơn. Cô cù ra phía cửa ngõ sổ, khung trời u ám, vần vũ mây đen, chớp sáng sủa lên liên hồi, ko biết khi nào cơn bão new tan? Chiếc xe tạm dừng ở trước lối đi lên sảnh phệ của căn bệnh viện. Một người mặc áo sơ mi black cầm ô từ bên trên chạy xuống. Cởi dây bình yên cho cô, Long nói:- Em vào trước đi.Người bọn ông thế ô đậy cho cô đi vào và dẫn cô đi. Đến cuối hiên nhà tầng hai, anh ta chỉ vào hộ gia đình phía mặt tay trái, nói:- Em cô làm việc trong này.Vừa bước vào, Nhi đã nhận được ngay ra Lâm đang ngồi cười toe toét nói chuyện với một người bị bệnh ở nệm đối diện. Đầu cậu ta quấn băng, một cánh tay thì bó bột, sao mà giống hình hình ảnh Long trước đây thế? Thấy cô, Lâm thôi cười, vẫy tay:- Nhi… đến cấp tốc thế? Vì bởi tuổi nên chẳng lúc nào Lâm gọi cô là chị mà lại toàn xưng hô như bằng hữu vậy.- Em bị làm sao thế? Đầu có sao không? Tay bị gãy à?- không vấn đề gì đâu, thế người mẹ biết chưa?- Dì chưa. Chị đi vội quá bắt buộc không báo đến ai cả.- Đừng báo làm cho gì. Cứ để chị em với thằng Dũng ở đó với bà không nhiều ngày cũng được.- tuy vậy sao cậu lại te tua nạm này?Lâm chỉ tay ra cửa, nói:- Anh ấy về đón Nhi hả?Long sẽ đứng ở ko kể cửa quan sát vào.- Ừ, Lâm biết anh Long à?- Cô tò mò.Anh bước vào phòng, hỏi người bọn ông khoác áo sơ mi black đã dẫn cô vào đây:- Đã làm hết những xét nghiệm cùng chụp X-Quang chưa?- làm cho hết rồi, phần nhiều thứ đa số ổn.- lốt thương trên đầu thì sao?- Đó chỉ với vết thương kế bên da thôi. Cậu ấy có thể ra viện bất cứ lúc nào.- Cứ để cậu ấy nghỉ ngơi đây cho đến khi hoàn toàn chắc chắn rằng là mọi việc đều ổn.- Nhưng vì sao Lâm lại ở đây?- Thảo Nhi bao gồm vẻ sốt ruột vì trong khi cô là người duy nhất tại chỗ này không biết chuyện gì đã diễn ra.- vị trí này có nhiều người bệnh yêu cầu nghỉ ngơi, em ra ngoài với tôi.- Em phải tại chỗ này với Lâm...- Thôi.- Lâm giãy nảy- tín đồ ta bi thiết ngủ lắm rồi. Nhi ở đây thì ngủ ngơi nghỉ đâu. Cứ trở về đi, sáng mai nhớ có vào mang lại em một suất cháo nghêu của bác Vinh nhé!- cơ mà Lâm ở đây một mình được chứ?- Nhi cứ làm như trên đây là trẻ em ấy.- Lâm bĩu môi.- Vậy ở đây đêm ni nhé! sáng mai chị vào.Nhi vùng dậy và bước ra phía bên ngoài theo Long. Gió thốc vào hiên chạy làm cô cảm xúc lạnh. Long dừng lại hỏi:- Tôi gửi em về nhé! sáng sủa mai sẽ có được người qua đón em vào đây.- tất cả chuyện gì đã xẩy ra với Lâm? Sao anh lại biết nó?Long nhắm đôi mắt lại và hơi lảo hòn đảo người. Cô chú ý anh lo ngại. Người bọn ông mặc áo đen khi nãy cũng vừa đi đến. Anh ta gọi:- Long... Cậu dường như không khỏe. Cậu bao gồm chắc là cậu không xẩy ra thương gì chứ?Long trở lại nhìn tín đồ đó nhấp lên xuống đầu:- Tôi ko sao. Anh về đi, từ bây giờ vất vả đến anh rồi.- Bão đang mạnh mẽ lên. Tốt nhất là anh tránh việc lái xe vào thời gian này. Anh biết với mức độ gió này thì xe rất giản đơn bị lật tung mà.- Nếu núm thì tại chỗ này đi.- Nhi run sợ can.- Em không đề nghị về bên đâu.- Hai fan về địa điểm tôi đi...- Anh ta gợi ý.Long yên ổn lặng. Hai hàng lông mày của anh cau lại, hai mắt sụp dần dần xuống. Anh chới với tìm bức tường chắn để dựa vào. Nhi vội bao phủ lấy người anh để Long ngoài đổ xuống. Người đàn ông cũng giảm thiểu lấy Long.- Anh đỡ anh ấy nhé! Em đi gọi chưng sĩ.Thảo Nhi định buông tay ra nhưng trong khi Long vừa siết chặt rước cô, anh có vẻ như hơi tỉnh. Rồi anh dúi vào tay tín đồ kia chùm khóa xe xe, nói:- đem xe của tôi cho đây. Tôi cần một chút rượu.- dịp nào rồi nhưng anh còn đòi uống rượu được.- Cô mắng anh.- bạn anh nắng cháy rồi này. Đúng là thiết bị công tử bột, bắt đầu dính chút mưa nhưng đã lan ra ốm.Mọi khi, dạng hình gì Long cũng yêu cầu bật lại cô vài câu bắt đầu chịu, nhưng hôm nay anh cảm giác đầu óc nặng chịch, tảo cuồng, chân tay rã rời và hai mí mắt ko tài nào nhấc lên được nữa. Điều tốt nhất anh muốn bây chừ là ngủ, ngủ thật say, ngủ một giấc không lúc nào phải dậy nữa. Nhìn Long, Nhi cảm xúc đau lòng. Cô không gặp mặt anh tính ra cũng đã hai tuần tự sau buổi tối ở đầu cuối anh đưa cô về. Cô cứ nghĩ sẽ rất rất lâu nữa mới gặp mặt lại anh. Ngạc nhiên hai người gặp mặt lại nhau trong thực trạng này, và bây giờ đây, cô đang ở khôn xiết gần anh, hoàn toàn có thể đếm được từng nhịp đập trái tim anh, từng tương đối thở lạnh rẫy của anh. Long vẫn sốt.Người đàn ông đã quay lại với dòng ô bên trên tay với giúp cô dìu anh ra xe. Đỡ anh vào băng ghế sau, cô băn khoăn:- Hay chuyển anh ấy vào trong tê tìm bác sĩ đi ạ. Anh ấy bị lây truyền nước mưa ráng này dễ bị viêm phổi hoặc phong hàn lắm.- Về khu vực tôi gọi chưng sĩ cũng được. Cô ngần ngừ chứ, nơi cậu ấy ghét nhất chính là bệnh viện đấy.Thảo Nhi yên ổn lặng.

Xem thêm: Game Hay Cho Máy Cấu Hình Trung Bình, Top Game Offline Hay Cho Pc Cấu Hình Trung Bình

Đúng là con fan này là một quả đât vô tận, mặc dù cô bao gồm biết bao nhiêu về anh thì cũng là khôn xiết ít. Long đã lịm đi không còn tỉnh táo apple nữa. Khu vực mà người bọn ông mang lại là nhà hàng quán ăn lớn cách đó không đầy 500m. Người bầy ông tấn công xe thẳng vào gara. Bên trong yên tĩnh, bên cạnh đó chẳng đồng bộ gì với thế giới dữ dội bên cạnh kia.Dìu Long đi qua sảnh mập về phía thang máy, người bọn ông gọi bố cô lễ tân đã đứng tán dóc làm việc quầy:- Phượng, có chìa trùm lên mở phòng 507 mang lại tôi. Thắm tìm bác bỏ sĩ Ly đi. Cô ta cho thì chuyển lên ngay.Sau khi để Long xuống giường, người bọn ông tảo sang chú ý cô:- Cô sinh hoạt lại trên đây tạm qua đêm nay nhé! - Anh gồm phiền đưa em quay lại bệnh viện được không ạ?- Cô muốn trở về đó à?- Anh ta quá bất ngờ hỏi lại.- Vâng.- Vậy cô xuống dưới đại sảnh chờ tôi đi. Bác bỏ sĩ khám hoàn thành cho cậu ấy tôi sẽ xuống đưa cô đi. Phượng, hãy đưa cô ấy xuống và mang lại cô ấy một cốc trà bạc đãi hà hay bất cứ cái gì cô ấy yêu mong nhé !- Vâng.Khi Thảo Nhi đang ngồi với ly trà bội bạc hà ở bên dưới quầy bar và lo ngại cho Long, cô thấy một cô nàng cao ráo, mặc áo blouse trắng, trang điểm gồm phần khá đậm, cau gồm bước thoát khỏi thang máy. Theo sau là cô nhân viên tên Thắm. Cô bác sĩ trẻ con ngúng nguẩy trở về phía tầng trệt, dường như bực mình.- bao gồm chuyện gì thế?- Hai đứa bạn vồ lấy ngay Thắm với hỏi.- Bà Ly bị anh ấy xua đuổi như xua tà ra chứ sao? Anh Long quán triệt ai đụng vào bạn cả.Có tiếng điện thoại. Phượng nhấc máy, vâng dạ mấy câu rồi nhìn hai cô bạn:- Anh ta đòi uống Saphia.- dẫu vậy nó là chiếc gì?- phụ nữ lễ tân thứ cha mà Nhi chưa có cơ hội biết tên lo lắng.- Đó là 1 loại cocktail mạnh, có greed color như đá Saphia, có hương vị đặc thù của bạc bẽo hà.- Thảo Nhi ung dung giải thích. Cô còn kỳ lạ gì các loại thức uống này do đó là sản phẩm của Trung sáng tạo ra.- Thật thay à? Em biết pha không? Giúp lũ chị đi.Không còn phương pháp nào khác là cần gật đầu, Nhi vực lên và bước vào trong quầy rượu. Một nhoáng sau, ly Saphia sẽ được bỏ trên bàn trước con mắt thán phục của cha cô gái. Cùng cô theo chân Thắm lên trên vì chưng cô ghét nên ngồi một khu vực và chần chờ Long ra sao?Khi cô vào phòng thì người bầy ông cũng đang bối rối vì sự ngang bướng kì viên của Long. Long nằm tại giường, mắt nhắm nghiền, thở đều. Một lớp chăn mỏng manh đắp ngang fan anh.- Đây là Saphia à?- Anh ta nhìn ly rượu nghi hoặc.Nhi gật đầu. Phượng đặt nó xuống bàn. Long tương đối cựa mình. Cô tiến lại, khom người xuống đặt tay lên trán anh. Hành động đó tạo nên người bọn ông với Thắm sửng sốt. Trước kia họ đã tận mắt chứng kiến cảnh Long gạt phắt tay của cô chưng sĩ đỏm dáng vẻ ra lúc cô ta để tay lên trán anh. Nhưng lúc này, khi bàn tay của Nhi đặt lên trán anh, họ thấy Long ở im, mặt hơi nhẹ lại. Cảnh tượng kia quả thật rất rất đáng để họ đề ra một dấu chấm hỏi vĩ đại về cô.- Tôi đã giúp cậu ấy dỡ hết áo quần ướt ra rồi. Mặt tay trái tất cả vết rách rưới và bị rã máu, nhưng lại cậu ta cấm đoán ai va vào đề nghị không thoa thuốc với băng lại được.- Người bầy ông nói tức thì một hơi.Thảo Nhi chú ý đống bông băng trên bàn, khẽ lay:- Anh Long, Saphia em mang cho anh rồi đây. Dậy đi. Chẳng có phản ứng nào chứng tỏ là Long nghe thấy cô gọi. Thảo Nhi nhấc cánh tay trái của anh ra, tim cô nhói lên một chiếc khi thấy vết rách rưới dài làm việc cánh tay. Tuy ko sâu nhưng máu cũng đã loang ra ướt thẫm một bên tay áo. Cô với rước chai thuốc tiếp giáp trùng, dùng bông thấm và ban đầu lau lốt thương. Có lẽ đau nên lúc bông vừa đụng vào vết thương, Long chộp lấy tay cô. Bị bất ngờ, Nhi tiến công rơi cả lọ nước ngay cạnh trùng đang cầm trên tay. Cô nghe anh nói, cực kỳ khẽ:- Em đâu cũng muốn chữa tất cả những dấu thương trong tâm tôi, đúng không?Bối rối vì thắc mắc rõ ràng không phải được nói ra vì chưng mê sảng ấy, Thảo Nhi yên lặng. Long lại buông tay ra và nằm im. Cô làm các việc còn lại trong sự yên ổn lìm mang lại ghê rợn của căn phòng. Nét mặt của người đàn ông nhưng mà cô băn khoăn tên kia đã giãn ra dịu nhõm. Anh ta ra hiệu mang đến Thắm đi xuống, để mặc cô cùng với Long sống lại. Nhi cứ ngồi mặt giường quan sát anh, chỉ bao gồm khi anh ngủ cô bắt đầu được ngắm khuôn mặt mà cô yêu một biện pháp thỏa thích. Vẻ mặt cơ hội ngủ của anh làm cho người khác bắt buộc ghen tị, bên cạnh đó đó là 1 trong giấc ngủ thật ngon, thật sâu, thật yên bình và không có một chút vướng bận. Anh ngủ nhân từ quá, chẳng có hai con mắt lạnh như băng, chẳng có nụ cười cao ngạo.- vì sao vẫn còn ngơi nghỉ đây?- Long thình lình chứa tiếng hỏi và mở đôi mắt ra.- Anh có vẻ tỉnh táo khuyết rồi nhỉ?Long không đáp, với lấy ly rượu ném lên bàn uống một hơi cạn sạch. Rồi anh lại nằm xuống, nhìn cô tiếp:- Cô kiếm một căn phòng nào đó trú tạm đi. Sáng mai họ sẽ nói chuyện.Anh nhắm mắt lại rồi, cô new đứng dậy, tắt đèn, khép cửa ngõ lại với đi xuống.Khi xuống mang đến quầy bar thì chỉ từ có người lũ ông khi nãy sinh sống đó, ko thấy bóng ba cô nhân viên đâu. Ai từng biết đến Long trước đây thì hẳn sẽ rất tò mò về cô, ko riêng gì người đàn ông này. Họ đang vô cùng bất thần khi thấy một cô bé có thể va được vào anh, một cô bé có thể khiến cho Long ngoan ngoãn nằm im, một cô bé mà dù nhắm mắt anh cũng không lầm cùng với bàn tay của bất kỳ ai. Rõ ràng với những người dân ở đây, Thảo Nhi là 1 trong những nhân đồ dùng kì túng mà người ta có nhu cầu tìm hiểu.- Long ngủ hẳn rồi chứ em?- Anh ta chuyển đổi hẳn bí quyết xưng hô cùng với cô.- Vâng.- Em vẫn ý muốn tới bệnh viện chứ?- Ơ...- Đã khuya lắm rồi. Anh nghĩ em đề nghị nghỉ lại đây thì hơn. Anh đã sắp xếp cho em sinh sống phòng bên cạnh phòng của Long rồi. Em cứ lên kia nghỉ ngơi đi, sáng mai anh sẽ đưa em trở lại viện.- Em có vài chuyện muốn hỏi anh.- Cô ngập xong xuôi nói.- Chuyện gì vậy? Anh thương hiệu là Dương, em thương hiệu gì?- Em tên Nhi ạ!- cầm em ước ao biết chuyện gì?- vì sao cả tay của anh Long với Lâm mọi bị thương núm ạ?- cuối cùng cô cũng tâm sự được thắc mắc lớn nhất trong trái tim từ về tối đến giờ.- À, Long bị thương vì đỡ tấm đại dương quảng cáo lúc nó suýt văng vào cậu ma lanh kia.Thảo Nhi chú ý anh ta sửng sốt. Anh ta điềm đạm tiếp.- Hồi tối, anh với Long trên phố từ khách sạn Paradise về đây, đang đi thì tự nhiên và thoải mái cậu ta nơi đâu lao tức thì vào đầu ô tô. Nhưng mà em biết đấy, bão gió như thế, mưa thì mù mịt cần tầm quan sát của Long cũng trở nên hạn chế nhiều. Cũng may là Long đi cực kỳ chậm, chứ nếu cậu ấy nhưng đi với tốc độ thường ngày thì chắc chắn có án mạng rồi.Thấy cậu Lâm ngã ra, lũ anh xuống xe, tuy thế thật may là cậu ta ko sao, chỉ thấp thỏm một chút. Cậu ta nói gió to giật dòng ô của cậu ta và kéo luôn luôn cậu ta xuống lòng đường. Long đề nghị cho cậu ta đi nhờ về thì đúng khi một tấm đại dương quảng cáo của một công ty nghỉ bên gần đó bị giật tung ra với rơi xuống, cất cánh thẳng về phía hai tín đồ họ. Long giơ tay ra đỡ thì bị nó cào rách, còn em của em mất thăng bởi ngã đi ra đường nên new gãy tay. Hồ hết chuyện chỉ tất cả thế thôi. Sau đó lũ anh đưa lâm vào hoàn cảnh viện, anh sinh sống lại còn Long xin add và về đón người nhà đất của cậu ta đến. Dẫu vậy anh có cảm giác em với Long đã quen nhau trường đoản cú trước bắt buộc không?- Dạ tụi em bao gồm quen nhau ở tp. Hà nội ạ!- Ra vậy.- Dương gật gù.- Thôi em lên phòng ngủ đi. Phòng 508 đó. Thảo Nhi đứng dậy, xin chào Dương và tăng trưởng căn chống anh ta đã sắp tới sẵn mang đến mình.Đứng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài trời black ngòm, thỉnh thoảng lại nhá lên một ánh chớp sáng sủa lòa, cô nghĩ cho Long. Anh đang ngủ chưa? Cơn sốt có còn hành hạ và quấy rầy anh không? bây giờ anh đã cứu một fan mà thậm chí anh còn lạ lẫm biết người đó, cô cảm xúc vui bởi vì anh vẫn biết quan tâm đến người khác. Nhưng lý do anh vẫn tại chỗ này trong mẫu thời máu này? Lần vừa mới đây nhất liên lạc với Tú Linh, Linh nói lần đua xe tiếp nối là sống trên Đà Lạt cơ mà. Ko kể trời gió vẫn lag lên từng hồi giận dữ. Đêm nay bão vẫn vào khu đất liền, nhưng biển lớn còn nên động vài ba hôm nữa mới yên.